Võ Tòng là người huyện Thanh Hà nhưng quê nội của anh ở Đại Mỗ, Từ Liêm, Hà Nội, cách siêu thị Big C Trần Duy Hưng khoảng nửa cây số về hướng cao tốc Láng Hòa Lạc.
Ngay từ những ngày đầu đi học mẫu giáo, Võ Tòng đã nổi tiếng hiếu động, nghịch ngợm và mê gái. Buổi trưa, trong khi các bạn nam khác đang ngủ say sưa thì Võ Tòng chỉ rình rình chuồn sang khu giường của các bạn gái để nằm cùng rồi vuốt ve sàm sỡ. Rất nhiều lần Tòng bị cô giáo phát hiện và bắt viết bản kiểm điểm nhưng hắn vẫn chứng nào tật ấy, đến nỗi cô giáo phải mời cả phụ huynh của Tòng đến và đề nghị chuyển Tòng qua học ở một trường mầm non tư thục khác.
Bố Tòng đã phải năn nỉ, đút tiền và đút cả một số thứ khác cho cô giáo để con mình tiếp tục được học vì tất cả các trường mầm non từ công lập đến dân lập khác trong vùng Võ Tòng đều đã từng học qua rồi, và trường nào cũng chỉ được vài ngày là Võ Tòng bị đuổi. Cái trường hiện tại là trường cuối cùng rồi, giờ mà bị đuổi nữa thì không biết xin vào đâu. Nhưng rốt cục, Võ Tòng vẫn bị đuổi sau vụ scandal cầm đầu và xúi giục các nam sinh mầm non khác khoét lỗ ở cửa gỗ nhà vệ sinh để nhìn trộm cô giáo. Ở tuổi lên 4, Võ Tòng đã chính thức trở thành kẻ thất học.
Học hành thì dang dở, đi xin việc thì mới 4 tuổi nên không chỗ nào nhận, Võ Tòng được bố cho đi học võ. Vốn tính hiếu động nghịch ngợm nên Tòng tỏ ra khá có năng khiếu và tiếp thu rất nhanh. Duy có một nhược điểm là Võ Tòng bị bệnh thối chân rất nặng. Cứ tập luyện được một lúc là mùi hôi thối bắt đầu bốc lên và ngày càng nồng nặc khiến sư phụ và các môn sinh khác chỉ tập được phần chân vì tay còn phải lo bịt mũi. Do đó, thầy thường bắt Võ Tòng đứng ra góc sân tập một mình. Tòng rất tủi thân vì điều này nhưng vẫn hi vọng rằng dần dần bệnh sẽ khỏi để hắn có thể được tập luyện chung cùng thầy và các bạn.
Thế nhưng về sau, bệnh thối chân không những không khỏi mà Võ Tòng còn bị thêm hai bệnh khác nữa là thối tai và thối mồm. Từ đó Võ Tòng ở nhà tự luyện võ một mình. Đến năm 19 tuổi, Tòng đã luyện thuần thục hai bộ quyền pháp khá căn bản và vô cùng phổ biến là “Thủ dâm chân kinh” và “Xuất tinh thần chưởng”. Cũng cùng năm ấy, bước ngoặt của cuộc đời Võ Tòng đã đến. Đó là một buổi chiều khi Võ Tòng đang cùng người yêu đi dạo lòng vòng trong công viên Nhi đồng thì có một thằng nhìn dáng rất lòng khòng vượt lên trước mặt Tòng và nói một câu khiến Tòng rất không hài lòng:
- Lêu lêu, cái thằng thối chân, thối tai, thối mồm!
Vốn tính hay tự ái lại thêm bệnh sĩ gái, Võ Tòng lao lên túm tóc và đấm túi bụi vào mặt thằng đó liên tiếp mười mấy cái khiến nó nằm lăn ra đất kêu oai oái. Thật không may cho Võ Tòng, nó lại là cậu ấm con của tên quan huyện khét tiếng tàn ác và uy quyền trong vùng. Lo lắng cho sự an nguy của con trai mình, cha Võ Tòng đã gửi hắn lên ở nhờ nhà của một người bạn tên là Sài Tiến tít tận trên núi Ba Vì, thuộc tỉnh Hà Tây cũ (đã sáp nhập vào Hà Nội từ tháng 8 năm 2008). Sài Tiến là người có quan hệ rộng rãi và cũng có chút tiếng tăm trên giang hồ. Cũng chính nhờ Sài Tiến mà Võ Tòng đã quen được với Cập Thời Vũ Tống Công Minh Tống Giang.
Buổi chiều hôm ấy, Võ Tòng đang mải lúi húi múc cám cho lợn ăn thì thấy một người dáng vẻ rất đạo mạo từ cổng bước vào rồi cất tiếng hỏi rất từ tốn:
- Xin hỏi, đây có phải là nhà của Sài Tiến đại nhân không ạ?
Nghe tiếng hỏi, Võ Tòng quay lại thì thấy người này quen lắm, liền đáp lời:
- Dạ thưa quan nhân, Sài Tiến đại nhân đang đi chăn bò, chắc sắp về rồi ạ. Mời quan nhân vào nhà xơi nước. Mà trông quan nhân quen lắm, rất giống nhân vật Tống Giang trong phim Thủy Hử.
- Không giống mới lạ, ta chính là Tống Giang đây mà!
- Thật vinh dự cho tại hạ quá, mời anh Giang vào nhà!
Thế rồi Tống Giang theo Võ Tòng vào trong, vừa đi vừa hỏi thăm rất ân cần:
- Thế vị anh hùng đây là osin của Sài đại nhân hả?
- Không ạ, là vì tại hạ trót lỡ tay đánh người nên phải trốn lên đây lánh nạn, thế còn Tống Công Minh thì sao? Chắc bị người ta đánh nên phải trốn lên đây hả?
- Không, anh bị vỡ nợ nên tính lánh tạm ở đây vài ngày. Hóa ra anh em mình cùng cảnh ngộ. Thật là có duyên!
Đến chiều tối thì Sài đại nhân về. Bạn bè lâu ngày không gặp nên cả hai bắt tay rối rít, hỏi han tíu tít. Bao nhiêu ngày Tống Giang ở đó là bấy nhiêu ngày Sài Tiến sai người làm cơm rượu đãi khách, hôm thì thịt chó, hôm thì lẩu gà, lẩu vịt, chán thì lại đổi món sang lòng lợn tiết canh.
Đúng là bọn Trung Quốc làm phim hay lý tưởng hóa nhân vật một cách thái quá, chứ sau một thời gian ở chung với Tống Giang, Võ Tòng thấy ông này cũng không quá hoàn hảo và lung linh như trên phim. Ví dụ như việc uống rượu, trong khi anh em đều trăm phần trăm thì Tống Công Minh toàn nhấp môi rồi để xuống, ép lắm thì uống được 50%. Anh em góp ý rằng đã ngồi xuống mâm thì phải chơi đẹp, không nên lươn lẹo thế thì lão lấy lí do là đang bị dạ dày với lại tiểu đường, phải kiêng rượu. Ờ thì thông cảm, nhưng đã thế thì phải biết ý, không uống rượu rồi thì ăn ít đồ nhắm đi, để dành đồ nhắm cho anh em người ta uống rượu xong còn có cái mà ăn. Đằng này, anh em uống cứ uống, lão cứ ngồi gắp thức ăn nhai nhồm nhoàm, đến lúc anh em uống xong rượu quay ra thì đĩa thịt gà còn có vài miếng. Bực éo chịu được. Nói bao lần mà lão ấy éo nghe, mấy lần suýt oánh nhau vì đĩa thịt gà.
Hôm ấy, nhận được tin người yêu ở quê lấy chồng, Võ Tòng lập tức xin phép Sài Tiến và Tống Công Minh để về quê dự đám cưới người yêu. Thấy Tòng có vẻ gấp gáp thì Sài Tiến liền cho người gói gắm quần áo và đưa cho Tòng hai mươi đồng bạc đi đường, rồi dặn dò, nhắc nhở Võ Tòng đủ điều, bởi ông biết tính khí Võ Tòng nóng nảy, đi đường xa rất dễ gây rắc rối. Võ Tòng vâng lời rồi từ biệt lên đường.
Thực ra, về quê Võ Tòng chỉ cần 3 ngày đi bộ là tới, không cần phải gấp gáp thế. Nhưng Võ Tòng muốn về sớm hơn trước ngày đón dâu để còn tranh thủ rủ người yêu cũ đi làm phát cuối chia tay trước khi nàng về nhà chồng. Vì nếu đã đón dâu rồi, thằng chồng nó quản lý chặt, muốn rủ đi cũng khó lắm.
Đi liên tục từ sáng đến chiều, Tòng cũng hơi thấm mệt. Ánh nắng chiều nhàn nhạt đã yếu dần đi nhường chỗ cho màn đêm đang chầm chậm xâm lấn, nhưng nó vẫn đủ để cho Võ Tòng đọc được 3 chữ “Núi Cửng Dương” viết trên tấm biển gỗ treo bên đường. Võ Tòng nghĩ thầm:
- Chắc kiếm chỗ nào ăn uống, nghỉ ngơi xong rồi sẽ qua núi vậy. Đằng nào trời cũng tối rồi!
Võ Tòng ghé vào một quán nhỏ nhưng khá đông khách và sạch sẽ ở ven đường, ngay dưới chân núi. Thấy có khách vào, chủ quán đã đon đả chào mời:
- Dạ, mời quan khách nghỉ chân dùng bữa! Quan khách gọi món gì ạ?
- Cho suất bún đậu đi, nhiều bún, ít đậu nhé!
- Dạ, quan khách có dùng mắm tôm không ạ?
- Đậu má, hỏi ngu vkl. “Bún đậu không có mắm tôm, như vào nhà nghỉ chỉ ôm xong về”. Ông đưa gái vào nhà nghỉ ông có chịu chỉ nằm ôm nhau xong rồi về không?
- Dạ, quan khách bớt giận! Tại đang có dịch tiêu chảy, ít người dùng mắm tôm mà hầu hết chuyển sang chấm bằng nước mắm nên tiểu nhân mới phải hỏi vậy. Vâng ạ, có mắm tôm ngay cho quan khách đây!
Mới ăn được hai ba miếng, Võ Tòng đã thấy thằng chủ quán đeo khẩu trang lom khom đứng bên cạnh mình:
- Dạ thưa quan khách…!
- Có chuyện gì thế?
- Nếu không phiền, quan khách có thể lại góc kia ngồi ăn được không ạ? Cái chỗ cạnh cây đu đủ ấy, một mình quan khách ngồi đó, tha hồ rộng rãi.
- Ta ngồi đây thì sao?
- Quan khách thông cảm, từ lúc ngài vào, khách khứa đứng dậy bỏ đi hết, khách mới cũng không dám vào nữa, tại cái mùi thối chân của ngài khủng khiếp quá! Mong quan khách tạo điều kiện giúp đỡ chứ không thế này thì chết quán bọn em ạ!
- Ngươi muốn ta ngồi góc chỗ cây đu đủ kia à?
- Dạ vâng ạ!
- Đậu má, chỗ đó là chuồng lợn mà!
- Chuồng lợn thì đã sao? Dù gì thì phân lợn vẫn còn thơm ngon chán so với cái mùi thối chân của quan khách. Nếu quan khách chịu chuyển ra ngồi chỗ đó, quán sẽ tặng quan khách thêm một suất nữa miễn phí!
- Thật chứ? Vậy chuyển luôn chỗ cho ta đi!
Ăn xong 2 suất bún đậu, nhưng theo lời chủ quán dặn, Võ Tòng vẫn phải ngồi cạnh chuồng lợn vì quán vẫn còn khá đông khách. Về sau, khi khách đã vãn dần, lão chủ quán mới chạy lại chỗ Võ Tòng tính tiền rồi hỏi han:
- Quan khách ăn có ngon miệng không ạ?
- Cái suất miễn phí thì ngon, còn cái suất mất tiền thì hơi chat! Mà cho hỏi, núi trước mặt là núi Cửng Dương hả? Sao nó lại có cái tên nghe căng thẳng thế?
- Dạ, thực ra tên cũ của nó là núi Cảnh Dương, nhưng vì buổi chiều, các thiếu nữ tuổi từ 16 đến 20 thường rủ nhau ra con suối ở dưới chân núi tắm truồng, rồi đùa giỡn, rượt đuổi nhau chạy lông nhông trên bờ. Vào giờ đó, rất đông các hiệp khách đa tình chen chúc nhau đứng trên cầu ngó cổ xuống xem, mỗi người một độ tuổi, một vị trí khác nhau nhưng họ đều có chung một trạng thái căng thẳng cực đại, từ đó, núi được đổi tên thành núi Cửng Dương ạ.
- Tiếc thật! Biết thế sáng nay khởi hành sớm hơn một hai tiếng thì có phải là chiều nay đã kịp xem không?!
- Mà quan khách có định thuê phòng trọ nghỉ qua đêm không, quán em có phòng đấy, chứ giờ trời tối rồi mà qua núi thì nguy hiểm lắm!
- Hừ, Võ Tòng ta đây phiêu bạt giang hồ từ nhỏ, vào sinh ra tử bao lần, đối mặt bao kẻ thù, bao hiểm nguy, ta còn biết sợ cái gì chứ?
- Nhưng có tin đồn là trên núi Cửng Dương này có con hổ rất dữ, ban đêm nó thường mai phục bên đường để vồ người đó!
- Đệt, thật vậy à? Thế thuê phòng thì bao nhiêu một đêm?
- Phòng điều hòa, nóng lạnh đầy đủ là 15 đồng, còn phòng bình dân là 10 đồng ạ!
Võ Tòng nghe vậy thì thấy không ổn. Giờ trong ví mình chỉ có gần 20 đồng mà còn bao nhiêu thứ phải chi tiêu. Tiền phong bì đám cưới cũng phải 5 đồng, đi nhà nghỉ tàu nhanh cũng phải 3 đồng, mà trước khi vào nhà nghỉ cũng phải đưa nàng đi ăn uống đâu đó chữ chả lẽ chưa gì đã chui tọt luôn vào nhà nghỉ hay sao? Vậy khác gì coi nàng như cave? Tóm lại là không đủ tiền thuê phòng ở lại đây được. Nhưng nếu giờ qua núi mà gặp hổ thì xác cmn định luôn là toi mạng. Thôi kệ, cứ qua núi đi, chắc éo gì đã có hổ thật, nhỡ đâu thằng chủ quán nó tung tin vớ vẩn để lừa mình thuê phòng của nó. Mà nếu có hổ thật thì chắc gì hôm nay con hổ nó đã đi rình người, nhỡ hôm nay nó nghỉ thì sao. Nghĩ vậy nên Võ Tòng cũng thấy an tâm hơn và vẫn quyết định qua núi. Hắn quay sang nói với chủ quán:
- Đậu má, phòng éo gì mà có 10 với 15 đồng thôi sao, phòng cho lợn ở à? Võ Tòng ta đây chưa bao giờ ở phòng nào dưới 30 đồng cả!
Rồi Võ Tòng bực tức xách ba-lô lên và đi!
Có 2 suất bún đậu có khác, ấm bụng hẳn! Võ Tòng lặng lẽ cất bước men theo con đường mòn nhỏ qua núi. Cũng may, hôm nay có trăng, dù là trăng non đầu tháng nhưng cũng đủ để Võ Tòng nhìn thấy con đường mờ mờ, ngoằn nghèo trước mặt, hai bên đường chi chít những bóng cây rậm rạp đen sì như những bóng ma với đủ mọi hình thù đang rình rập. Đi được gần nửa đường thì Tòng buồn tè quá, định vào gốc cây nào đó tè phát rồi đi tiếp nhưng lại nghĩ bụng:
- Đường vắng có mỗi mình, vừa đi vừa tè cũng được chứ có gì phải ngại?! Giờ mà chui vào gốc cây nào tè, chẳng may có con rắn hổ mang nó tớp cho phát vào tờ rim thì thôi xong, khỏi về đám cưới nữa!
Thế là một tay khoác ba lô, một tay Tòng kéo khóa quần, lôi hàng ra vừa đi vừa đái rất sảng khoái. Đang lúi húi định nhét hàng vào thì Võ Tòng khựng lại khi thấy một bóng đen to lù lù chắn ngang giữa đường. Cái bóng đó to lắm, to phải ngang với con lợn sề mà lại ngồi chồm hỗm như con chó. Thôi chết mịa, đúng hổ thật rồi! Vừa nãy, Võ Tòng tưởng mình đã tè xong nên định cất hàng đi nhưng không phải thế, nhìn thấy con hổ, Võ Tòng lại tè được tiếp!
Không để cho Tòng kịp hoàn hồn, con hổ gầm lên một tiếng long trời lở đất, nó cong vót đuôi lên, giơ hai vuốt chân trước cào xuống đất mấy cái, rồi nhún mình nhằm hướng Võ Tòng lao tới. Tòng thì lúc này bủn rủn hết chân tay rồi, không kịp phản ứng gì, cứ đứng đờ người ra buông xuôi chấp nhận làm mồi cho hổ dữ. Chắc cũng vì run quá nên Võ Tòng không đứng vững nổi nữa, 2 chân khuỵu xuống. Thật may là lúc Võ Tòng quỵ xuống cũng là lúc con hổ chồm tới, thành ra nó vồ hụt và bị lỡ trớn lao về phía sau phải đến vài ba mét. Con mãnh thú lập tức đập hai chân trước xuống rồi ném mình quay ngoắt lại, tiếp tục chồm tới hòng nuốt chửng Võ Tòng.
Đúng lúc này thì Tòng bửng tỉnh. Bản năng của một người được luyện võ từ khi lên 4 tuổi đã không cho phép Tòng được buông xuôi. Hắn lập tức quăng cái ba lô sang một bên, hít một hơi thật sâu rồi chống tay lộn người về phía sau san-tô 3 vòng đẹp mắt để ra khỏi phạm vi tấn công của con hổ (giống hệt cách Nani của MU lộn ăn mừng bàn thắng). Con hổ thấy pha san-tô đẹp quá thì khựng lại, gườm gườm nhìn Võ Tòng, hai hàm răng nhe ra dữ tợn, nước dãi chảy ròng ròng.
Võ Tòng lúc này mắt đã long lên sòng sọc với những tia máu chạy chằng chịt đỏ ngầu vì giận dữ. Hắn lại hít thêm một hơi thật sâu nữa, lồng ngực căng ra, hai bàn tay nắm chặt lại cứng như sắt rồi nhanh như cắt quay đầu vắt chân lên cổ chạy thục mạng. Con hổ vẫn ầm ầm lao theo đồng thời giơ móng vuốt vả liên tục về phía Võ Tòng. Chạy được khoảng chục mét thì Võ Tòng cảm giác con hổ sắp bắt kịp mình rồi, hắn không kịp suy nghĩ gì nữa, nhảy đại lên một cái cây khá to ven đường rồi ra sức trèo lên. Con hổ nhận thấy nguy cơ vụt mất con mồi ngon thì lập tức lấy đà lao vụt lên ngoạm vào chân Võ Tòng. Võ Tòng cũng rất nhanh co kịp chân lên khiến con hổ chỉ ngoạm được cái giầy và một nửa cái tất bên trong, vết răng của nó trượt trên bàn chân Võ Tòng, tạo ra những vệt dài và sâu đang rỉ máu tong tong.
Không dám cúi xuống nhìn con hổ, Võ Tòng vừa run vừa hì hục lấy hai chân quặp chặt thân cây kết hợp với hai tay ôm vào để đu lên cao. Ngay cả khi đã ngồi yên vị ở một nhánh cây tít trên ngọn rồi thì Võ Tòng vẫn cứ run cầm cập. Hắn vẫn nghe thấy tiếng con hổ gầm rú phía dưới một lúc khá lâu, sau đó thấy im dần, im dần. Chắc con hổ đã bỏ cuộc và đi kiếm mồi khác cũng nên. Nhưng Võ Tòng vẫn sợ không dám trèo xuống, thôi thì cứ ngồi ôm cây thẫn thờ chờ trời sáng vậy, hi vọng sáng mai có nhiều người đi chợ qua đây thì sẽ nhảy xuống xin đi cùng.
Trời đã sáng, nhưng Tòng vẫn chưa dám xuống vì vẫn chưa có ai đi qua. Kia rồi, có một tốp thợ săn đang tiến lại, ai nấy đều đầy đủ giáo mác cung tên bên mình. Chợt một trong số họ kêu lên:
- Con hổ, con hổ chết rồi, ai đó đã giết được hổ rồi. Mừng quá, vậy là dân làng ta thoát được kiếp nạn lớn rồi!
Thế là mấy người đó lao tới chỗ xác con hổ đang nằm, lật qua lật lại, quả thật, con hổ đã chết từ đêm qua, mồm nó hộc máu tươi và chết một cách tức tưởi, miệng vẫn ngậm cái giầy và nửa cái tất của Võ Tòng. Lúc này Võ Tòng mới dám nhìn xuống, và hắn đã biết nguyên nhân vì sao con hổ chết. Cái mùi thối chân của Võ Tòng bình thường đã đáng sợ, đằng này Võ Tòng lại đi bộ hơn một ngày đường, mồ hôi ra nhiều, giầy thì kín nên mùi thối càng khủng khiếp gấp bội. Con hổ khi ngoạm phải cái giầy và nửa cái tất nồng nặc mùi hôi thối ấy, nó đã không thở được và hộc máu mà chết.
- Ai nhỉ? Không biết vị anh hùng nào đã giết được con hổ nhỉ? – Nhóm thợ săn thắc mắc và không tìm được câu trả lời thì bất ngờ, một giọng nói vang lên:
- Là ta đây chứ còn ai nữa! - Vừa nói, Võ Tòng vừa lồm cồm trèo xuống.
Thấy Võ Tòng, đám thợ săn vừa kinh ngạc vừa có vẻ gì đó hoài nghi. Bực mình khi bọn chúng vẫn chưa tin mình là kẻ đã giết hổ, Võ Tòng liền giơ cái chân bị thương lên với nửa cái tất vẫn còn dính ở chân rồi nói:
- Đây, tối qua, lúc oánh nhau với hổ, tôi co chân đá phát quyết định trúng mồm nó, giày và một nửa cái tất vẫn còn dính ở mồm con hổ, nửa cái tất còn lại vẫn đang ở chân tôi. Tin chưa?
Lúc này thì bọn thợ săn không còn lý do gì để nghi ngờ nữa, chúng liền đồng loạt quỳ xuống lạy sống Võ Tòng, cảm tạ rối rít. Cả đám hào hứng cùng với Võ Tòng khiêng xác con hổ về để báo công với quan huyện.
Lập tức quan huyện cho mở tiệc rượu ăn mừng tưng bừng vì từ nay dân chúng đã thoát được mối lo lớn, đồng thời cũng là để cảm tạ và trọng thưởng cho Võ Tòng. Trong bữa tiệc, đích thân quan huyện đã mời rượu Võ Tòng và không ngớt lời khen ngợi:
- Vị tráng sĩ này đúng là một anh hùng kiệt xuất, võ công cái thế, sức mạnh vô song, tay không mà giết hổ. Xin được uống cùng tráng sĩ một chén để bày tở sự ngưỡng mộ.
Võ Tòng nhận chén rượu từ tay quan huyện tu một hơi hết luôn, rồi cất lời khiêm tốn:
- Có gì to tát đâu mà đại quan phải quá lời vậy chứ, chỉ là một con hổ tầm thường thôi mà. Nói không phải nói phét chứ đã có lần Tòng tôi đập chết 5 con hổ một lúc cơ!
Dân chúng cùng mọi người nghe vậy thì ồ lên kinh ngạc và càng thêm phần kính nể. Rồi một vị khác có vẻ cũng ra dáng quan lại, tiến lên trước mặt Võ Tòng và nói:
- Thưa Võ đại hiệp, ở núi Xìu Dương phía đông của huyện ta hiện nay cũng đang có 3 con hổ dữ hoành hành, nhân dịp này, mong Võ đại hiệp tiện tay giết nốt 3 con đó đi để dân chúng được yên ổn.
- 3 con đó có to không? – Võ Tòng hỏi với giọng lo lắng!
- Dạ, cũng chỉ bằng cái con mà đại hiệp vừa oánh chết tối qua thôi!
- Ờ, ta quên chưa nói, đúng là ta đã từng đập chết 5 con hổ, nhưng đó là 5 con hổ bé, hổ sơ sinh thôi, chứ hổ to thì ta cũng ít đánh lắm!
Lúc này, quan huyện mới lên tiếng:
- Thôi được, chuyện đó tính sau! Giờ ta có đề nghị này, hi vọng Võ đại hiệp không từ chối.
- Vâng, xin đại quan cứ nói!
- Chả là huyện ta đang còn khuyết chức đô đầu vì chưa có người đủ tài đảm nhiệm. Nếu Võ anh hùng không chê, xin được phong ngài làm Võ đô đầu để giúp sức cùng ta lo lắng cho dân chúng.
- Đại quan nói thật chứ ạ?
- Đương nhiên là thật, nhưng ta có một điều kiện.
- Dạ, điều kiện gì, xin đại quan cứ nói, Tòng tôi xin nghe!
- Chả là ta có đứa con gái, cũng gần bốn chục rồi, không xấu lắm nhưng vì kén chọn nên giờ vẫn chưa lấy được chồng. Nếu Võ đại hiệp đồng ý cưới con gái ta, ta sẽ phong ngay chức đô đầu, và sau này còn xem xét thái độ để tiếp tục thăng chức cao hơn nữa.
Võ Tòng nghe thế thì cũng suy nghĩ lắm. Bản thân mình là thằng vô học, vô công rồi ghề, chạy nạn ở nhờ nhà người khác, giờ tự nhiên có vợ, lại được làm quan, đúng là trong mơ cũng không dám nghĩ tới. Nhưng mà bốn chục tuổi thì già quá, dù không quá xấu thì cũng thuộc loại hâm hâm, dở người. Hơn nữa, mọi người vốn đã quen với hình ảnh Võ Tòng cưỡi trên lưng hổ với cú đấm thép oai phong lẫm liệt, nay lại phải chứng kiến cảnh Võ Tòng cưỡi trên lưng máy bay bà già, và không dùng nắm đấm mà lại phải dùng súng lục. Haizzz. Nhưng người đời vẫn thường dạy, đàn ông phải đặt sự nghiệp lên trên hết, phải coi sự nghiệp làm đầu, ta lấy vợ vì sự nghiệp, âu cũng có gì sai, cũng là thuận theo đạo lý mà thôi. Nghĩ đã thông, Võ Tòng chắp tay rồi khẩn khoản thưa:
- Bẩm đại quan, Tòng xin nghe theo mọi chỉ bảo của đại quan. Nhưng ngày mai, Tòng xin phép về quê vài hôm để dự đám cưới người yêu cũ, cũng là để qua nhà thăm anh trai và chị dâu rồi sau đó sẽ quay trở lại đây tổ chức hôn lễ với tiểu thư nhà mình, đồng thời nhậm chức đô đầu luôn ạ! Mong đại quan cho phép!
- Được, được chứ! Ta đồng ý!
- Dạ, Tòng xin có một thỉnh cầu nữa ạ!
- Cứ nói!
- Chuyện cưới xin thì cứ từ từ, nhưng xin đại quan cho phép đêm nay Tòng và tiểu thư nhà mình được động phòng luôn, như vậy Tòng về quê sẽ thêm phần hăng hái ạ!
- Được, được chứ! Đó cũng là điều mà con gái ta ao ước bấy lâu nay. Ta đồng ý!
Hai đêm liên tiếp, một đêm thì chạy hổ, một đêm thì phục vụ máy bay bà già, Võ Tòng mệt nhoài người. Nhưng ngày cưới của người yêu cũ đã cận kề rồi, không về nhanh là kế hoạch chén em ấy lần cuối khó mà thực hiện được. Giờ thì Võ Tòng khỏi lo khoản tiền bạc, vì bố vợ hắn sáng nay sau khi hỏi han cô con gái về tình hình chiến sự đêm qua thì tỏ ra rất hài lòng và đưa cho Tòng 50 đồng, nói là tiền để ăn trứng vịt lộn và gà tần bồi bổ sức khỏe.
Vừa đi, Tòng vừa nghĩ cách tiếp cận người yêu cũ. Vào nhà nàng thì chắc Tòng không bao giờ dám nữa bởi Tòng và bố nàng có mối thâm thù sâu nặng. Mối thù này xuất phát từ cái lần Tòng và con gái lão ta ngồi tâm sự ở bờ ao gần nhà nàng. Tiếng dây lưng kêu leng keng, tiếng khóa quần kêu rèng rẹc báo hiệu cuộc tâm sự ở giai đoạn cao trào thì lão ta từ khóm chuối phi ra, giữ chặt tay Võ Tòng lại bảo rằng không được đi sâu vào thêm nữa, như thế là sẽ đi quá giới hạn đấy, chỉ nên dừng lại ở chỗ này thôi. Hóa ra lão đã đứng ở bụi chuối từ trước để rình. Bực mình Tòng túm cổ lão quăng một phát ra giữa ao rồi hai đứa lại tiếp tục lao vào nhau.
Đến gần cổng nhà nàng đã nghe loa đài inh ỏi, rạp che kín sân, tiếng lợn gà bị giết kêu ầm ĩ khá vui tai, không khí chuẩn bị cho đám cưới có vẻ như rất khẩn trương. Đang chưa biết phải làm sao để báo tin được cho nàng thì Võ Tòng thấy một đứa bé từ trong sân chạy ra, Tòng liền gọi lại rồi hỏi:
- Chị Bòng có ở nhà không bé?
- Dạ có chú ạ, chị ấy đang chọc tiết lợn!
- Ừ, giúp chú đưa tờ giấy này cho chị Bòng nhé!
Rồi Võ Tòng lấy giấy bút ra viết vội vàng:
“Gửi em Bòng. Anh là Tòng, nghe tin em lấy chồng, Tòng tan nát cõi lòng. Tòng về từ chiều nhưng không dám vào trong mà chỉ đi lại lòng vòng. Tòng sẽ đợi Bòng tại nhà nghỉ Phồn Lồng, ở chính cái phòng mà trước đây tụi mình hay lòng thòng. Hi vọng Bòng sẽ đến cùng Tòng để hai đứa mình được một lần cuối lòng thòng cho cả hai đều thỏa lòng. Kí tên: Tòng của Bòng”.
Đứa bé cầm tờ giấy rồi chạy vù vào trong. Tim Võ Tòng như ngừng đập ngóng theo. Lát sau, nó chạy ra rồi đưa lại cho Tòng một tờ giấy khác:
- Của chị Bòng gửi chú này!
Tòng vồ lấy và đọc ngấu nghiến:
“Gửi Tòng, Bòng giờ là gái đã có chồng, Bòng không muốn lòng thòng với Tòng khiến chồng Bòng phải phiền lòng. Kỉ niệm hai đứa một thời mặn nồng xin Tòng hãy giữ kín trong lòng, đừng khơi lại nữa để cả hai thêm buồn lòng. Vĩnh biệt Tòng”.
Võ Tòng đọc xong thì vô cùng bực mình và ấm ức, hắn tiếc cái công hắn vội vã lặn lội đường xa, vất vả trở về mà giờ lại trắng tay, chẳng kiếm chác được tí nào. Rồi hắn vò nát mảnh giấy, ném mạnh xuống đất:
- Bố con điên, lại còn ra vẻ chính chuyên! Thôi cũng được, đỡ phải mất tiền mừng đám cưới!
Võ Tòng lại lầm lũi bước đi. Giờ hắn sẽ về thăm anh trai và chị dâu hắn. Nhà hắn có hai anh em nhưng hình như bao nhiêu cái đẹp trai, cao to, khỏe mạnh đều dồn hết vào hắn cả khiến cho anh trai hắn nhìn như một kẻ dị tật, lùn lùn, gù gù, gầy gò, lúc nào cũng kham khổ. Đã vậy lại còn lấy phải con vợ đẹp, khỏe và dâm đãng khiến anh đã gầy yếu lại ngày càng hom hem hơn. Nhìn anh thương lắm!
Mải miên man suy nghĩ, Tòng đã đến nhà anh chị lúc nào không hay. Căn nhà vẫn thế, chỉ có điều cái cửa gỗ đã bạc màu hơn, tường vôi đã xám xịt hơn, mái ngói đã rêu cũ hơn, vì nắng mưa, vì thời gian…
- Cộc! Cộc! Cộc! Anh chị ơi, mở cửa cho em!
Nghe tiếng gọi, chị dâu hắn chạy ra. Thấy Võ Tòng, mắt thị đã sáng lên lóng lánh:
- Ôi, chú Tòng. Chú về lúc nào? Vào đây, vào đây đi. Chú làm chị bất ngờ quá!
- Em vừa về, anh đâu rồi chị?
- Anh đi bán bánh bao rồi, chiều tối mới về cơ!
- Dạ! Mà nhà có cái gì ăn không chị? Em đói quá!
- Có bánh bao nhân thịt thì anh chú mang hết ra chợ bán rồi, còn có hai cái bánh bao nhân lạc của chị thôi, không biết, chú có muốn ăn không?
Nói rồi, ả dâm phụ cầm tay Võ Tòng dí luôn vào ngực ả. Võ Tòng giật mình rồi lập tức rụt tay lại. Cái con mụ này càng ngày càng dâm đãng, và càng ngày càng dụ dỗ mình một cách lộ liễu. Nhưng phải công nhận, ả càng ngày càng đẹp, đẹp mặn mà; đôi mắt long lanh, lúng liếng, cái miệng chúm chím lúc nào cũng hồng hồng, ươn ướt, thân hình thì tròn lẳn, vòng nào ra vòng ấy, chẳng bù cho cái máy bay mà Tòng mới lái hôm trước, linh kiện và phụ tùng nhão hết rồi, cưỡi mạnh một cái là nó cứ long sòng sọc. Nếu đây không phải là chị dâu mình, Tòng đã cho ả tơi bời rồi. Và rồi, Võ Tòng lập tức nghiêm nét mặt:
- Chị à, em là em chồng chị, xin chị hãy giữ đúng lễ nghĩa, đừng làm gì để anh trai em hiểu lầm!
Chị dâu hắn nghe vậy thì hụt hẫng ra mặt. Ả không nói gì mà lẳng lặng vào trong dọn dẹp. Một lát sau thì Võ Đại về, thấy em trai, Võ Đại ôm chầm lấy, mừng mừng tủi tủi:
- Sao về mà không báo anh để anh ở nhà đón?
- Mình là anh em mà, sao phải khách sáo chứ. Bánh bao bán chạy không anh?
- Dạo này khó khăn em à, mỗi cái chợ bé cỏn con mà bao nhiêu loại bánh cạnh tranh, nào là bánh giò, bánh khúc, bánh ít, bánh tét, làm ít mà vẫn ế!
Rất lâu mới có dịp Võ Tòng về thăm nên Võ Đại mừng lắm, tối hôm đó Võ Đại thịt gà, mua giò, mua bia về, cả 3 ăn nhậu rất vui vẻ, ai nấy mặt mũi đều tưng bừng, liêu xiêu hết cả. Bia vào, cộng với đường xa mệt mỏi nên đặt lưng xuống giường là Võ Tòng lăn ra ngủ. Khoảng nửa đêm, hơi bia nhạt dần, cũng vì lạ giường nên Võ Tòng tỉnh giấc, nằm thao thức mãi mà không ngủ lại được. Chợt Võ Tòng nghe có tiếng xì xầm ở giường của anh chị cách chỗ hắn nằm chỉ vài mét:
- Thôi em, hôm nay uống bia mệt lắm, cho anh khất đến mai nhé?
- Ứ chịu đâu, gần tháng nay rồi, hôm nào anh cũng khất, hôm nay có tí bia vào, em thấy khó chịu lắm, em không biết đâu, kệ anh đấy!
- Nhưng hôm nay có chú Tòng ở đây, chú nằm giường ngoài kia, mình mà làm ầm ĩ quá, chú nghe thấy đó!
- Chú ấy say bia ngủ tít rồi, không nghe thấy đâu. Mà cho dù có nghe thấy, chả lẽ chú ấy định lao sang giường mình tham chiến chắc?
- Thôi được rồi, khổ lắm! Leo lên đi!
10 giây sau…
- Thôi, dừng lại, dừng lại, anh xong rồi…
Võ Tòng không muốn nghe thêm nữa. Hắn lẳng lặng cầm bao thuốc và cái bật lửa ga ra ngoài thềm, đốt thuốc, rít thuốc, rồi trầm tư nhìn từng làn khói thuốc mờ ảo tan vào màn đêm tĩnh lặng. Giờ thì Tòng đã hiểu vì sao chị dâu hắn lại dâm đãng và lộ liễu đến vậy! Anh của hắn yếu quá, cả tháng không nháy nào, đến lúc cố được thì 10 giây đã đầu hàng, trong khi cái bản năng và ham muốn trong người chị ấy lại quá mạnh mẽ. Một phần cũng là lỗi của anh mình. Mình là người nhà mà chị ấy còn đong đưa gạ gẫm, huống hồ những thằng dê già lang thang ngoài xã hội, thấy mồi ngon như chị ấy, liệu bọn chúng có bỏ qua? Việc chị cắm sừng anh mình có lẽ là điều khó tránh khỏi…
- Chú Tòng cũng hút thuốc à?
Nghe tiếng hỏi, Tòng giật mình quay lại, hóa ra chị dâu đã ngồi bên cạnh hắn từ lúc nào.
- Dạ, cũng thỉnh thoảng!
- Hút Thăng Long à?
- Tùy thôi chị! Lúc có tiền thì hút ba số, vinataba; bí tiền thì dùng tạm Thăng Long, Du lịch; không có tiền nữa thì cứ đi lang thang, thấy ai có điếu cày thì vào kéo nhờ một hai bi thuốc lào.
- Cho chị xin một hơi!
- Chị cũng biết hút à?
- Không biết, nhưng trong người đang bức xúc, hút thử xem có dễ chịu hơn không?!
Thế rồi chị dâu ngồi xích lại gần Tòng, giựt điếu Thăng Long đang cháy dở trên tay hắn rồi đưa lên mồm rít một hơi. Ả chầm chậm nhả khói rồi chầm chậm ngả đầu vào vai Tòng. Không hiểu sao lúc này Tòng lại không nỡ hất ả ra. Có lẽ Tòng cảm nhận được sự trống trải và hụt hẫng tột độ từ đáy lòng của người đàn bà có bản năng và ham muốn dữ dội này. Tòng thấy thương hại ả nhiều hơn là khinh ghét…
- Vừa nãy, chị biết là chú vẫn thức, và đã nghe hết chuyện xảy ra bên giường của anh chị. Anh của chú là thế đó, bao năm rồi vẫn thế, chưa một lần chị được hưởng hạnh phúc trọn vẹn mà một người đàn bà đáng được hưởng, anh chú cứ ngày càng lảng tránh, còn chị thì càng ngày cái khao khát càng mãnh liệt. Nhiều đêm trong người thổn thức, cồn cào rồi nhìn sang bên cạnh thấy chồng cứ nằm còng queo ngủ như con heo mà nước mắt cứ ứa ra nghẹn ngào. Chị chẳng biết phải làm sao nữa chú Tòng ơi!
Chị dâu vừa nói vừa dụi đầu vào vai Tòng, Tòng cảm nhận được một dòng nước ấm chảy trên vai mình, chị đang khóc… Tòng cũng cảm nhận được hai cánh tay chị đang vòng qua ôm siết lấy mình.
- Chị thấy ngột ngạt quá, muốn đi tắm, Tòng muốn tắm cùng chị không? Kỳ lưng cho chị nhé?
Chị dâu cắn nhẹ lên bờ vai của Tòng, vòng tay chị ôm siết Võ Tòng ngày một chặt hơn, miết qua từng múi cơ bụng hằn lên gồ ghề của hắn, rồi bàn tay đó tham lam lách qua lớp áo ngoài và lăm le luồn vào trong…
Đến lúc này Võ Tòng mới bừng tỉnh. Hắn hốt hoảng gỡ tay chị dâu và hất mạnh ra, rồi nói với giọng nhẹ nhàng nhưng rất kiên quyết:
- Chị dâu đừng làm thế! Võ Tòng hiểu nỗi khổ của chị và rất thương chị. Tòng cũng hiểu rằng không chỉ có chị mà rất nhiều thím đang đọc truyện này đều hóng cảnh Võ Tòng tắm cùng chị, kỳ lưng cho chị, thậm chí là phang chị, nhưng Tòng xin lỗi, Tòng không thể làm thế được. Người đời có câu “con thầy, vợ bạn, gái cơ quan”, huống hồ chị không phải là vợ bạn mà là vợ của anh trai Tòng. Tòng này có thể là thằng thối chân, thối tai, thối mồm, là thằng thất học, thất nghiệp, là thằng lái máy bay bà già, nhưng quyết không thể là thằng “vì lìn mà phụ nghĩa tình anh em”. Giờ Tòng mà phang chị thì còn mặt mũi nào lên page chém gió với anh em? Sao dám nhìn mặt những người đã bấm like cho page của Tòng? Mặc dù thật lòng Tòng cũng muốn phang chị lắm, nhìn chị thế này thằng éo nào chịu nổi. Và tiện đây Tòng cũng nói luôn, ngày mai Tòng sẽ đi nhậm chức đô đầu ở huyện bên rồi cưới vợ. Chị ở lại nhớ chăm sóc anh trai của Tòng cho tử tế, chu đáo. Nếu Tòng biết chị làm gì không phải với anh ấy thì đừng trách thằng Tòng này phũ.
Vì không muốn thấy cảnh anh em chia tay bịn rịn nên sáng hôm sau, đợi lúc anh đi chợ, Tòng lẳng lặng lên đường. Hắn cưới vợ, ở rể và nhậm chức đô đầu; sáng 8h đi làm, chiều 5h về ăn cơm, tối 9h lên giường phục vụ máy bay bà già. Cuối tháng lĩnh lương đưa hết cho vợ. Cuộc sống khá nhàn nhã, phong lưu, chỉ mỗi tội cái máy bay đã hơi cũ nên tối nào cũng phải vật ra hì hục bảo dưỡng khiến nhiều lúc Tòng cũng hơi mệt.
Hôm ấy, Võ Đại vừa đi chợ về, chưa kịp đặt cái thùng bánh bao xuống thì vợ hắn đã ôm chầm lấy từ phía sau, hôn rối rít lên má, lên cổ hắn.
- Kìa em, anh vừa đi làm về mệt, cho anh khất đến mai nhé?
- Anh yêu, em có cái này cho anh, uống vào rồi, sẽ không bao giờ anh phải khất em nữa, có khi sung mãn quá, em còn phải khất lại anh ấy chứ!
- CLGT?
- Đây là thuốc cường dương nhãn hiệu “Đại bác 12h”. Uống cái này vào lúc nào của anh cũng như đại bác, kim luôn chỉ 12h, hiệu quả kéo dài liên tục trong 12h luôn. Uống ngay đi anh, nếu hiệu quả, đêm nay mình sẽ nghỉ làm bánh, mai cho anh nghỉ đi chợ luôn để ở nhà tận hưởng công dụng của thuốc.
Nghe vợ nói vậy, Võ Đại cầm luôn chai thuốc tu ừng ực. Nhưng chưa uống hết nửa chai, mắt hắn đã trợn ngược, trắng ởn, bọt mép sùi lên và máu tươi ộc ra thành dòng từ mũi. Võ Đại gục xuống tức thì, mắt vẫn không nhắm. Lúc này, Tây Môn Khánh mới từ trong nhà đủng đỉnh bước ra:
- Đã bảo là thuốc này cực nhanh mà em không tin! Thấy chưa? Không đến 10 giây là hắn nghoẻo rồi!
- Bây giờ làm sao với cái xác này hả anh? Em sợ lắm, Võ Tòng mà biết, hắn sẽ giết em mất!
- Em yên tâm, mọi việc hãy để Tây Môn Khánh này lo. Giờ việc của em là tắm rửa sạch sẽ, dọn dẹp giường chiếu thơm tho để đêm nay mình liên hoan. Cái thằng Võ Tòng thối chân đó còn đang bận lái máy bay bà già, sao hắn biết được, mà đến lúc hắn biết thì anh trai hắn đã xanh cỏ rồi, chả còn bằng chứng gì nữa. Cứ yên tâm mà hứng chịu cơn cuồng dâm của anh, cưng ạ!
Mấy hôm nay, không hiểu sao Võ Tòng cứ thấy lòng mình nóng như lò vi sóng, đứng ngồi không yên. Linh cảm có chuyện chẳng lành xảy ra với anh trai mình, Tòng lẳng lặng về quê xem tình hình thế nào. Đúng như dự cảm của Tòng, vừa bước vào nhà, chân hắn đã khuỵu xuống khi thấy ảnh Võ Đại trên bàn thờ, khói hương nghi ngút. Bên cạnh vẫn còn vòng khăn tang treo hờ, để dành cho Tòng. Võ Tòng lặng người nhìn di dảnh của anh rất lâu, bởi ánh mắt của Võ Đại trong ảnh có điều gì đó rất u uất, như muốn mách bảo với Tòng rằng anh của hắn chết oan uổng lắm!
Lúc này, Phan Kim Liên mới từ trong nhà bước ra, kêu khóc thảm thiết:
- Chú Tòng ơi, khổ thân anh chú quá, ra đi đột ngột không kịp trăn trối gì, ối giời đất ơi! Giờ tôi biết sống sao đây…?!
Võ Tòng tức giận lao đến túm cổ chị dâu rồi gằn lên:
- Nói, nói mau, tại sao anh tôi chết? Ai, ai giết anh tôi?
- Thượng…Thượng… Mã Phong!– Chị dâu hắn trả lời trong hoảng loạn.
- Thượng Mã Phong là thằng nào? Sao nó lại giết anh tôi? Anh tôi có thù oán gì với nó? Nói đi, thằng đó đang ở đâu để tôi đến chém chết cmnl!
- Không phải, chú chưa hiểu rồi! Hôm đó anh chú đi uống rượu ở sinh nhật bạn về, tới nhà vẫn nồng nặc mùi rượu lại đi tắm ngay, tắm xong leo lên giường đòi chiến đấu, chị đã bảo là đang say rượu thì đừng làm sẽ nguy hiểm nhưng anh chú không nghe, cứ cố tình gây chiến, mới dập dìu được vài nhịp thì đã thấy trợn mắt há hốc mồm lên, rồi đi luôn. Cái đó gọi là Thượng Mã Phong. Trời ơi, chồng ơi là chồng, cả tháng không cái nào đến lúc làm được cái thì lại lăn ra chết, ối giời ơi là giời!
Võ Tòng không nói gì, lẳng lặng bỏ đi. Hắn không tin đó là nguyên nhân cái chết của anh trai hắn. Anh trai hắn trước giờ hiền lành, rượu chè không mấy khi uống, với lại chả mấy khi anh ấy đi sinh nhật bạn, bạn có mời thì toàn từ chối, nói dối là có việc bận vì đi sợ tốn tiền mua quà. Hơn nữa, anh trai hắn yếu sinh lý, trước giờ toàn lẩn tránh trách nhiệm với vợ chứ làm gì có chuyện chủ động gạ gẫm. Vì thế lý do mà chị dâu hắn đưa ra để lý giải cho cái chết của anh hắn là không thuyết phục. Võ Tòng này quyết tìm ra sự thật, không thể để anh mình chết không nhắm mắt vậy được.
10h khuya, mưa phùn rả rích. Con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn ra nghĩa địa của làng đã vắng lại càng vắng vẻ hơn. Những con gió rít lên từng hồi như tiếng khóc than ai oán phát ra từ những ngôi mộ thấp thoáng xa xa càng làm cho con đường này thêm vẻ lạnh lẽo, ghê rợn một cách đáng sợ. Thế nhưng trên con đường ấy, vào cái giờ khuya khoắt ấy, có một bóng người đang hối hả cất bước. Ông ta đi rất vội như thể đang có chuyện gì gấp gáp, hoặc cũng có thể ông ta sợ ma quỷ, sợ cái không gian u ám ghê rợn này nên cố đi thật mau. Đang phăm phăm bước, chợt lão giật thót mình khi thấy trước mặt mình lù lù một bóng đen. Lão hoảng quá nhưng chưa kịp hét lên thì bóng đen đó đã lên tiếng trước:
- Ông có phải là Lâm Đồn, đại phu giỏi nhất huyện này?
- Phải, chính là ta! Ngươi muốn gì?
- Ta muốn ông giúp ta một việc, ngay bây giờ!
- Bây giờ thì không được, vì ta đang phải đi sắp cỗ, hôm nay là giỗ cụ nội bên ngoại nhà ta!
Bóng đen đó không nói gì, chỉ từ từ rút ra thanh gươm sáng loáng kề lên cổ vị đại phu rồi gằn giọng:
- Ta nói lịch sự, nhẹ nhàng mà ngươi không nghe à? Có muốn giỗ cùng ngày với cụ nội bên ngoại nhà ngươi không?
Vậy là đúng nửa đêm, trong mưa phùn, gió rít, ở giữa nghĩa địa mênh mông có hai bóng người hì hục đào bới. Lát sau, một chiếc quan tài được đưa lên mặt đất, nắp quan tài bung ra và mùi hôi thối bốc lên. Cái xác mới chôn được khoảng một tuần, dù vẫn còn giữ được hình dạng nhưng đã trương phềnh và bắt đầu phân hủy, đâu đó ở tai, ở mắt, ở mũi đã có lác đác những con dòi ngọ nguậy đục khoét.
Hai người chăm chú quan sát cái xác, rồi vị đại phu cất lời:
- Anh bạn trẻ nhìn đi, rất nhiều vệt máu ộc ra từ miệng, mũi, mắt và tai của người chết, như vậy có thể khẳng định người này chết vì bị đầu độc. Còn đầu độc bằng loại độc dược nào thì tôi phải lấy một phần thịt từ xác của người chết để phân tích thì mới kết luận được.
- Liệu ông có thể kiểm tra giúp xem có khả năng người này chết vì Thượng Mã Phong hay không?
- Không thể nào! Bởi những người chết vì Thượng Mã Phong, chim của họ sẽ luôn ở trạng thái cương cực đại, kể cả khi đã chết và chôn sâu dưới đất hàng tháng trời thì chim vẫn cứ cương như quả dưa leo, thậm chí có người như quả bí đao. Còn người này, anh nhìn đi, chim bằng quả ớt thế này thì Thượng Mã Phong thế éo nào được!
- Ok, vậy kiểm tra cho tôi ngay xem anh tôi đã chết vì độc dược gì?!
Sau một hồi hí hoáy kiểm tra phân tích, Lâm Đồn đại phu mới tiến lại phía Võ Tòng rồi nói:
- Đây là loại chất kịch độc, rất hiếm với cái tên hóa học là Nát-ri cờ-lo-rua sun-phua Ibrahimovic. Loại này thường được tìm thấy trong các mẫu hoa quả và rau cỏ của Trung Quốc nhập lậu vào Việt Nam cũng như trong một số mẫu vắc-xin dùng để tiêm cho các bé thời gian gần đây. Và…
- Và sao?
- Thuốc này rất đắt, và là thuốc cấm, ở huyện này, chỉ một người duy nhất có thể có được loại độc dược này…
- Là ai?
- Tây Môn Khánh! Nhưng, ta có lời khuyên với anh bạn trẻ như thế này. Dù là khi anh đã biết chính xác Tây Môn Khánh là thủ phạm, anh cũng không nên thưa kiện hắn, vô ích thôi, bởi tất cả các quan từ lớn đến bé ở huyện này đều phải nể sợ hắn, anh đấu với hắn, người thiệt thòi sẽ là anh. Đó là tất cả những gì ta muốn nói. Giờ đã xong việc rồi, ta có thể về sắp cỗ cúng cụ nội bên ngoại của ta được chứ?
Võ Tòng móc trong ví ra 50 đồng đưa cho Lâm Đồn đại phu rồi nói:
- Đa tạ đại phu rất nhiều! Xin gửi đại phu chút ít gọi là quà của Võ Tòng chúc mừng ngày giỗ cụ nội bên ngoại nhà đại phu!
Thế rồi suốt cả mấy ngày sau đó, Võ Tòng âm thầm theo dõi Tây Môn Khánh, hắn đã lờ mờ đoán ra sự việc và tin rằng, chị dâu hắn có nhúng tay vào vụ này. Chỉ cần chứng minh được rằng hai người này có quan hệ mờ ám với nhau thì mọi việc coi như đã sáng tỏ.
Sáng nay, Tây Môn Khánh ăn mặc khá bảnh bao và ra khỏi nhà rất sớm. Lập tức, Võ Tòng bám theo; được một đoạn thì thấy Tây Môn Khánh đi vào trong nhà nghỉ Đồn Len. Võ Tòng vẫn ở ngoài tiếp tục quan sát. Khoảng 10 phút sau thì thấy chị dâu hắn xuất hiện trước cửa nhà nghỉ. Ả vờ ngó nghiêng một tí rồi cũng rất nhanh chui tọt vào trong.
Chỉ chờ có thế, Võ Tòng lập tức tiến vào và hỏi thằng lễ tân:
- Chị gái vừa rồi lên phòng bao nhiêu đấy em?
- Dạ, 609 anh ạ!
- Cảm ơn em, anh lên đây!
- Ơ, thế là three-some hả anh?
Mặc cho thằng lễ tân ngơ ngác, Võ Tòng bấm thang máy và đi lên. Đứng trước cửa phòng 609, nghe thấy những âm thanh thảm thiết phát ra từ bên trong, rồi lại nghĩ tới hình ảnh anh trai mình phải chết hộc máu mồm, máu mũi, máu tai, toàn thân Võ Tòng như run lên vì giận dữ. Hắn lấy hết sức đạp cái “Rầm”, cánh cửa bung ra. Trên giường, chị dâu hắn và Tây Môn Khánh không mảnh vải che thân, đang quằn quại như bị bệnh dại. Cả hai chưa kịp hiểu điều gì đang xảy ra thì Võ Tòng đã lăm lăm thanh gươm sáng loáng trên tay rồi lao tới. Tòng dồn cả sức lực và sự căm hận lên thanh gươm rồi đâm mạnh xuống. Lưỡi gươm đi xuyên qua giữa hai khe mông của Tây Môn Khánh, chẻ đôi luôn chim của hắn rồi đâm thẳng vào mồm chị dâu, đâm xuyên cả xuống đệm, máu chảy loang đỏ hết cả ga giường. Chỉ một nhát đâm, Võ Tòng đã giết chết đôi gian phu dâm phụ, đòi lại công bằng cho người anh trai xấu số của mình.
Rồi Võ Tòng chặt đầu Tây Môn Khánh và chị dâu mang về thắp hương trên bàn thờ của anh trai. Xong xuôi, hắn ra nha huyện đầu thú. Võ Tòng lập tức bị cùm tay chân và bị tống giam, chung buồng với một tội nhân khác. Vừa thấy Võ Tòng vào, người đó đã hỏi han bắt chuyện:
- Trông anh bạn này có vẻ lương thiện, mặt mũi sáng sủa hơn người, sao lại đến nỗi phải bị giam cầm nơi đây?
- Cảm ơn cụ đã quan tâm, Tòng đây vì trả thù cho anh trai nên bất đắc dĩ phải xuống tay giết người thôi ạ! Thế còn cụ? Cụ già thế này rồi mà sao vẫn còn bị tù tội thế này?
Nghe Võ Tòng hỏi thăm, ông lão rơm rớm nước mắt nghẹn ngào:
- Cụ phạm tội hiếp dâm con ạ!
- Cụ hiếp ai ạ?
- Em gái vợ! Nhưng lỗi không phải ở cụ, tại nó, nó gạ đòn và mời chào cụ trước. Cũng hiếp trót lọt được vài lần rồi, đến lần thứ 4 thì bị bố vợ bắt quả tang và phải vào đây. Hi vọng họ nể tình cụ già yếu mà xét xử nhẹ tay, cho cụ về sớm để cụ còn hiếp dâm tiếp.
Ở trong tù, Võ Tòng mới thấu hiểu được giá trị của sự tự do. Cả ngày quanh quẩn trong bốn bức tường với xiềng xích lủng lẳng cả chân lẫn tay khiến Võ Tòng muốn phát điên. Cơm ăn thì ngày 3 bữa nhưng đầu bếp ở đây nấu ăn kém nên các món ăn khá đơn điệu. Buổi sáng thường chỉ được một cái bánh mì ba-tê, cùng lắm có thêm cốc sữa. Buổi trưa thì cơm rang dưa bò, buổi tối thì mì xào, phở xào. Quanh đi quẩn lại có vài cái món đó ăn phát ngán. Cũng may là Võ Tòng chỉ bị giam ở đó hết ngày hôm nay vì hắn vừa nhận được thông báo là sáng mai sẽ được áp giải đi lưu đày tại Tuần Châu.
Đường đi Tuần Châu khá xa và hiểm trở với nhiều đèo núi, người thường đi đã khó, huống chi Võ Tòng lại đang chịu cảnh chân mang xiềng, cổ đeo gông khiến những cực nhọc và gian nan càng nhân lên gấp bội. Hai thằng lính áp tải thì lại rất khốn nạn. Trời nóng bức nên cứ gặp quán trà đá là chúng nó lại sà vào uống mà không mời Võ Tòng, còn bắt Võ Tòng đứng chờ ngoài nắng. Giờ mà tháo được gông và xiềng ra thì Tòng sẽ đập chết hai thằng này trước tiên rồi sau đó mới tính tiếp.
Chính ngọ, mặt trời chiếu chói chang, hừng hực như thiêu đốt trên đỉnh đầu, con đường bụi mù toàn cát sỏi khiến hai bàn chân Võ Tòng bỏng rát, đã vậy hai bên đường lại không có lấy một bóng cây, không một mái nhà, càng làm cho không khí thêm ngột ngạt. Đang mệt mỏi lê từng bước nặng nhọc, chợt Võ Tòng và hai tên lính khựng lại khi thấy một dũng sĩ khoanh tay đứng chặn giữa đường. Người này vóc dáng khá cao to, nhìn toát lên phong cách của con nhà võ. Thấy vậy, 2 tên lính nhao lên:
- Người kia, muốn gì? Bọn ta là quân lính triều đình được lệnh áp giải phạm nhân đi đày, ngươi biết điều thì nên tránh đường kẻo khó thoát được tội chống lại người thi hành công vụ!
Nghe vậy, vị hảo hán chỉ nhếch mép cười rồi nói:
- Ta cho các người 3 giây để cút khỏi đây. Nếu không ta đấm phát chết luôn. Một…Hai…Ba…!
Hai tên lính vẫn trố mắt chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì vị hảo hán đã lao đến như một tia chớp; “Bốp”, “Bốp”, chỉ sau hai cú đấm, bọn chúng đã nằm quay đơ ra giữa đường giãy đành đạch rồi chết tươi. Võ Tòng chực quỳ xuống cảm tạ thì vị hảo hán đã ngăn lại rồi nói:
- Xin Võ anh hùng đừng làm thế! Tại hạ chỉ vâng lệnh anh trai mình là Cập Thời Vũ Tống Công Minh đến đây giải cứu cho Võ anh hùng thôi!
Võ Tòng nghe vậy thì hết sức ngạc nhiên và mừng rỡ:
- Thì ra hảo hán là em trai của Cập Thời Vũ Tống Công Minh. Xin hỏi quý danh của vị hảo hán là gì ạ?
- Tại hạ là Cập Thời Vũ Tống Công Tôm. Anh Giang có dặn Tôm là sau khi cứu được Võ anh hùng thì đưa Võ anh hùng lên Lương Sơn Bạc luôn, anh Giang đang đợi chúng ta ở trên đó.
- Lương Sơn Bạc là ở đâu thế?
- Lương Sơn Bạc thuộc huyện Lương Sơn tỉnh Hòa Bình anh ạ. Vùng đó tụ tập nhiều anh hùng cùng nhau đánh bạc nên gọi luôn là Lương Sơn Bạc. Em nghĩ anh nên đến đó hội ngộ cùng mọi người. Ngoài đánh bạc ra thì anh em vẫn thường xuyên tụ tập giao thông nhau, vui lắm! Mình đi thôi anh!
Thế là Võ Tòng và Tống Công Tôm dắt tay nhau cùng đi trên con đường đầy cát sỏi bỏng rát. Nắng vẫn chói, gió vẫn rít ù ù, bụi bay mịt mù…
Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo
facebook.com/truyencuoibua